Chung Nhi đến kinh, mở một ngôi hàng xem bói. Thế
nào lại gặp hai ông bạn đồng hành khi trước vào nhờ xem một quẻ. Ba
người gặp nhau vui mừng khôn xiết. Hai người bạn kia liền bảo Chung
Nhi gieo cho một quẻ xem phận rồng mây phen này thế nào. Chung Nhi
khấn khứa, xem quẻ rồi đoán:
- Trong quẻ này Thánh dạy: “Quần long vô chủ” tất kỳ thi năm nay
hoãn.
Thì ra mấy hôm trước, có hai vị quan đến xem bói nói chuyện riêng
với nhau để lộ ra. Chung Nhi nghe lỏm được nên mới dám đoán già như
thế. Hai người bạn, tuy biết tài Chung Nhi nhưng trong lòng thì
chưa tin lắm, còn những người xem bói khác thì hoàn toàn bảo lão
thầy bói nói láo. Khi sắp đến kỳ thi, quả nhiên có giấy niêm yết
báo hoãn. Ai nấy giật mình, cho Chung Nhi là bậc tiên tri. Từ đó
tiếng đồn gần xa, khắp kinh kỳ rủ nhau đến xem bói đông nghìn
nghịt...
Một hôm, quan Thượng thư bộ Binh lạc mất con thiên lý mã. Quan tiếc
lắm, vì là con ngựa rất quý. Nghe đồn có thầy bói giỏi, quan sai
cho gọi Chung Nhi vào dinh. Nằm trong dinh quan Thượng, được cung
phụng đầy đủ mọi thứ, nhưng Chung Nhi lo lắm, ăn không ngon, ngủ
không yên giấc, trằn trọc suốt đêm, bụng luôn nghĩ đến chuyện mất
ngựa. Bất giác Chung Nhi nhớ đến mấy câu trong “Tam tự kinh” học
hồi còn nhỏ, liền ngâm to lên cho khuây khỏa: “Mã ngưu dương, thử
lục súc, nhân sở tự...”.
Chẳng dè tên lính hầu trong dinh đúng là tên trộm ngựa. Khi mới
nghe tin quan Thượng mời Chung Nhi vào, hắn đã lo, nên ngày đêm lai
vãng gần đó để nghe ngóng. Đêm hôm ấy, hắn chui xuống gầm giường
Chung Nhi nằm, xem động tĩnh ra sao, đương hồi hộp đợi chờ, bỗng
nghe thấy Chung Nhi đọc vanh vách nào là “mã” với “tự”. “Mã” là
ngựa, còn “tự” thì đúng là tên hắn. Hắn sợ quá, cho là Chung Nhi đã
hô đích danh mình rồi, bèn lóp ngóp bò ra khỏi gầm giường, vừa vái
vừa kêu, xin khai hết sự thật, nhưng xin Chung Nhi đừng nói rõ tên
với quan Thượng. Chung Nhi được thể, thét bảo:
- Ừ, mày lấy trộm ngựa ngày nào, giờ nào, bây giờ giấu ngựa ở đâu?
Muốn sống khai ra ngay, không tao hô lên tất cả đến đây thì khó mà
cứu vãn đó!
Tên ăn trộm khai hết đầu đuôi. Hôm sau, Chung Nhi vào hầu quan
Thượng, giả cách khấn khứa gieo quẻ, rồi cứ lời tên kẻ trộm khai mà
nói ra vanh vách. Quan cho người đến tận nơi, quả thấy ngựa quý,
mừng lắm, thưởng cho Chung Nhi rất nhiều vàng bạc. Từ đó, tiếng tăm
Chung Nhi càng lừng lẫy, ai ai cũng gọi chàng là Trạng..
bói!!!